"Dưa hái ép không ngọt, lòng người cũng sẽ ly tán." Hạ Linh Xuyên cười nói, "Bọn họ tuy đã dàn mười vạn binh ở phía tây Bàn Long Hoang Nguyên, nhưng ta đoán, nếu Hồng tướng quân đã dẫn Bàn Long Quân trở về, mười vạn quân này cũng sẽ không dám mạo muội tấn công."
"Vì sao?" Tôn Phục Linh chớp mắt, "Đã đến rồi, sao có thể ra về tay không được?"
"Hai nước này quanh năm nhòm ngó Bàn Long Hoang Nguyên, thực ra đâu muốn ngăn cản chúng ta trở về phía đông? Dù sao sau khi Chung đại nhân đưa quân dân đi hết, nơi này rất có thể sẽ thuộc về bọn họ." Hắn ngừng lại một chút, "Mấy chục năm trước đánh sống đánh chết cũng chỉ vì mảnh đất này; bây giờ có cơ hội lấy không, bọn họ mừng còn không kịp nữa là."
"Vậy sao bọn họ không chỉ đến mà còn liên thủ, chuyện này giải thích thế nào?"




